Review truyện Y Tiên Thiểu của tác giả Vô Trục – “Lửa thử vàng, gian nan thử sức!”

Gốm sứ phải nung qua lửa nóng ngàn độ, phải chịu mọi khổ đau trong lò luyện mới có thể thành hình đẹp đẽ. Không có con đường nào dẫn tới thành công mà trải đầy hoa hồng. Tùy Qua biết rõ điều đó. Nhất là khi hắn đơn thương độc mã đi theo Đông Y – ngành nghề đang dần mai một trong sự nuối tiếc. Cho nên, hắn từng bước nỗ lực, từng bước bỏ qua mọi khinh khi của người đời mà trở thành Dược Trung Chi Vương danh chấn thiên hạ. Càng chông gai thì trái càng ngọt. Chúng ta sẽ cảm thấy nể phục lẫn thích thú khi theo dõi hành trình chàng trai trẻ miền sơn dã ấy ghi danh vào “bảng phong thần” ngành dược phẩm khi doc truyen tieu thuyet Y Tiên Thiểu.

Tùy Qua là hiện thân đẹp đẽ cho lòng kiên trì và vượt khó rất đáng nể phục.

Cùng mang nội dung xoay quanh đề tài về ngành Y nhưng tiểu thuyết y tiên thiểu của tác giả Vô Trục vẫn mang nét riêng khó trộn lẫn cả về cách khai thác nội dung, tính cách nhân vật lẫn văn phong đặc trưng của tác giả. Gãy gọn mà đủ đầy sức gợi. Nhân vật chính là Tùy Qua, không mang năng lực siêu việt, không sở hữu tư chất trời cho tới mức kinh thiên động địa. Hắn chỉ là một cậu trai nông thôn bình thường, sở hữu vóc dáng mạnh khỏe và gương mặt tuấn tú nhưng vẫn đậm vẻ thật thà, chất phác của người dân quê. Hắn có một niềm đam mê mãnh liệt với dược phẩm, đặc biệt là những dược liệu thiên nhiên. Hắn nỗ lực học tập mỗi ngày, cố gắng rèn luyện để thi đậu vào ngành Đông Y trường đại học Đông Giang. Tùy Qua muốn mình được thỏa chí nghiên cứu và mày mò về những phương thức y học bí truyền của dân tộc, đang dần mai một và mất đi vĩnh viễn.

Hắn biết con đường hắn chọn là một hành trình nhiều chông gai trắc trở. Bởi lẽ với sự phát triển ồ ạt của kinh tế lẫn sự mở cửa hội nhập, Tây Y dần chiếm thế thượng phong và Đông Y dần mất đi chính mình khi thiếu những thầy thuốc vừa có tài vừa có tâm. Những ánh hào quang lấp lánh xưa kia, giờ chỉ còn là những bụi vàng lấp lánh vương vãi khắp nơi. Và hắn, muốn là kẻ đi góp nhặt những mảnh vụn ấy để ghép nối thành một bức tranh diễm lệ và rực rỡ như xưa kia. Một con đường khác người và cũng lắm thử thách. Hắn đối diện với đủ khó khăn từ những định kiến của người đời, rằng thầy thuốc Đông Y chỉ là bọn lang băm vớ vẩn, rằng Đông Y chỉ dùng để hù dọa những người quê mùa không có kiến thức. Chỉ những kẻ bất tài mới theo nghề Đông Y. Tùy Qua không phải không ấm ức, không tức giận hay nản lòng. Nhưng bằng một ý chí kiên định và nghị lực vô cùng mạnh mẽ, hắn không hề từ bỏ mà càng kiên định hơn trên con đường mình đã chọn. Tác giả không hề tô vẽ nhân vật theo chiều hướng hình ảnh hóa, hoàn hảo hóa, mà bằng ngôn ngữ diễn đạt chân thực của mình, đã mang đến cho chúng ta một Tùy Qua gần gũi, cũng biết hỉ nộ ái ố và nỗ lực từng bước vượt qua nghịch cảnh, như chính cách mỗi người bước qua khó khăn. Thành công không dành cho kẻ hay nản lòng, nhưng nếu bạn kiên tâm đi đến cùng, trái ngọt sẽ dành cho chúng ta.

Một điểm nhấn nhân văn và rung động lòng người của (y tiên thiểu) chính là ý nghĩa của việc Tùy Qua nhất định quyết tâm theo đuổi ngành Đông Y này. Bên cạnh việc cố gắng gìn giữ và phát huy những giá trị truyền thống tốt đẹp của bao đời, thì Tùy Qua muốn dùng hết năng lực, trí tuệ của mình để tìm ra phương thuốc chữa trị đôi chân cho lão địa chủ – người có ơn vô cùng lớn với hắn. Lão địa chủ là người đã hướng dẫn cho Tùy Qua bước chân vào con đường theo đuổi dược liệu Đông Y. Lão địa chủ có một tiên thuật cổ đại chữa trị vết thương cực công hiệu, lão vô cùng quý trọng và gìn giữ phương thuốc đó, dù là bạc vàng cũng chưa từng khiến lão bán đi lương tâm và bí quyết chữa bệnh đó. Nhưng vì yêu thương và nhìn ra tấm lòng của lương y nơi Tùy Qua, lão địa chủ đó đã bằng lòng chỉ hết mọi bí kíp cho hắn. Chính vì tấm lòng và sự tận tình đó, đã khiến Tùy Qua yêu mến và muốn báo đáp cho lão địa chủ. Hắn ngày đêm nghiên cứu để có thể tìm ra phương thuốc chữa trị đôi chân của người thầy. Phải có tấm lòng tôn sư trọng đạo và yêu thương rộng lớn thế nào, mới có thể dùng hết trí lực vì người khác như thế. Chính vì những đức tính đó, đã khiến ta thêm yêu mến Tùy Qua.

Hắn không kiêu ngạo, cũng không hợm hĩnh, ngay cả khi được tôn xưng là Dược Trung Chi Vương, hắn vẫn một lòng tận tình cứu chữa cho chúng sinh. Với khẩu hiệu “Gặp dân bán giá dân, gặp quan bán giá quan. Gặp người bán giá người, gặp quỷ bán giá quỷ”, anh đã khiến cho bao người phải kính nể. Từng lời trần thuật, từng diễn biến tâm lý tinh tế của Tùy Qua như hiện lên sống động trước mắt độc giả qua ngòi bút miêu tả của Vô Trục.

Một câu chuyện trong sách vở, trong tiểu thuyết mà lại đủ đầy triết lý nhân sinh cho chúng ta chiêm nghiệm. Quả thực, như Lỗ Tấn từng nói, trên thế gian này làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi. Thành công không dành cho kẻ lười biếng, chỉ những ai chịu được gian khó, chịu được sóng gió, mới xứng đáng trở thành kẻ dẫn đầu. Tùy Qua cũng như chúng ta, cũng có những yếu mềm rất riêng, nhưng bằng sự nỗ lực vượt qua nghịch cảnh, hắn đã ghi tên mình vào sử sách. Thế thì, chúng ta cũng sẽ làm được, chỉ cần không từ bỏ lòng tin của chính mình.

Độc giả có thể tiếp thêm sức mạnh cho mình ở đây: https://thegioitruyen.com/y-tien-thieu.724/

Review bởi Mei.