Top truyện ngôn tình cổ đại có kết thúc buồn nhất (kỳ 3)

Trong chúng ta ai mà chưa một lần yêu, chưa một lần đau khổ vì tình. Có lẽ vì thế, nên những cung bậc ngọt bùi cay đắng mà tình yêu mang lại đã khiến độc giả luôn yêu thích, đồng cảm lẫn xót xa. Những câu chuyện buồn thương, những cái kết ám ảnh, dở dang luôn đủ sức khiến chúng ta mủi lòng và thương cảm. Dù cho nó chỉ là những câu từ trong trang sách. Truyện là đời mà đôi khi, đời thực chính là chất liệu tạo nên câu chuyện. Cho nên, trong những nước mắt, chia ly ấy trong những trang sách ấy, biết đâu được, lại bắt gặp hình bóng của chính ta ngày cũ. Từng yêu thương chân thành và từng đau đớn tận tâm can như thế.

Nắm bắt được tâm lý thích “ngược tâm” đó, các tác giả ngôn tình đã mang đến cho chúng ta những tiểu thuyết tình yêu thời xưa cũ đẹp đẽ nhất mà cũng bi thương nhất khiến độc giả cứ day dứt không thôi. Sau đây là top truyện ngôn tình cổ đại có kết thúc buồn nhất trong những truyện ngắn ngôn tình hiện nay (kỳ 3). (Bài viết dựa trên quan điểm cá nhân và không sắp xếp theo thứ tự cao thấp. Vì mỗi tác phẩm đều có những điểm hấp dẫn riêng biệt).

7. Thương Ly (Tuyết Linh Chi)

Thương Ly là một tiểu thuyết cổ đại ngược tâm từ đầu đến cuối khiến người ta xúc động không thôi.

Thương Ly là một tiểu thuyết ngược tâm điển hình mỗi khi nhắc đến truyện ngược. Ngay từ nhan đề, chúng ta đã thấy mức độ đau thương của nội dung câu chuyện. Thương Ly tức là chia ly trong đau thương. Bởi lẽ, mọi thứ quá tuyệt vọng, quá đớn đau.

Truyện kể về một cô gái ngây thơ trong sáng tên là Mỹ Ly. Từ năm 15 tuổi, nàng yêu Tĩnh Hiên ca ca của nàng sâu sắc. Nàng làm mọi cách gây sự chú ý của Tĩnh Hiên: quấn lấy chàng mọi lúc, làm loạn trong cung, thu hút sự chú ý của chàng. Nàng làm toáng mọi chuyện lên chỉ mong Tĩnh Hiên dỗ dành, chỉ mong chàng cưng nựng bởi vì Mỹ Ly còn quá nhỏ. Nhưng tất cả chỉ càng làm Tĩnh Hiên ghét bỏ nàng, chàng luôn cho nàng là gánh nợ deo bám cuộc đời mình. Chàng khinh thường Mỹ Ly, tránh xa nàng mọi lúc có thể.

Để rồi sau đó loạt biến cố đau thương xảy đến với cô gái nhỏ, mà chàng không hề mảy may thương xót. Nàng bị giam cầm trong đói khổ suốt ba năm. Mang theo trái tim tuyệt vọng và vết thương lòng sống qua ngày, Mỹ Ly đã tìm được một nơi an trú bình yên, đó là Vĩnh Hách. Sự xuất hiện của hắn như một cơn mưa tưới mát cho tâm hồn khô héo của nàng. Nàng yêu Vĩnh Hách như thế, một thứ tình yêu chân thành, cảm động và giản dị. Nhưng tại sao Tĩnh Hiên lại một lần rồi một lần phá hủy hết của nàng. Hà cớ gì không yêu nàng mà lại nhẫn tâm cưỡng đoạt nàng cơ chứ?

Cuộc đời Mỹ Ly chìm đắm trong loạt đau thương khác, đày đọa cả thân xác lẫn tinh thần cô, khiến trái tim độc giả cũng đau đớn theo. Tĩnh Hiên có yêu Mỹ Ly không? Sau nông nổi ngày trẻ, thì hắn đã thực sự yêu nàng. Vậy còn nàng, nàng có yêu hắn không? Chắc chắn nàng cũng có. Nhưng tình yêu ấy bị bào mòn bởi rất nhiều thứ, nhiều đến nỗi nàng chỉ còn mục đích sống duy nhất là con nàng. Thậm chí vì con, nàng gạt tình yêu ấy sang một bên, đẩy bản thân mình đến địa ngục, trầm luân trong bể khổ. Trải dài cả câu chuyện là nỗi đau thương ngập tràn của Mỹ Ly, Tĩnh Hiên, của Vĩnh Hách, của Tố Doanh. Bọn họ, đều không thắng nổi số mệnh.

Độc giả có thể theo dõi trọn vẹn câu chuyện đầy đau thương này ở đây: https://thegioitruyen.com/thuong-ly.4539/

8. Tịch Mịch (Phỉ Ngã Tư Tồn)

Mối tình chịu nhiều sóng gió chốn cung đình của Khang Hy và Lương Phi luôn ám ảnh tâm trí độc giả.

Đã mang số kiếp Đế vương, gánh cả giang sơn xã tắc trên vai, thì đều là “thân bất do kỷ”, đều trở thành kẻ bạc tình và phụ tình. Thử hỏi có mấy ai ở ngôi cửu ngũ chí tôn có thể làm tròn chữ tình với người phụ nữ mình yêu thương. Khang Hy là vị minh quân nổi tiếng trong lịch sử Trung Hoa. Đất nước dưới thời ông cai trị đã đạt đến độ cực phồn thịnh khiến người đời tôn xưng ông là Khang Hy Đại Đế. Ông có tài vô cùng, và tất nhiên, ông cũng đa tình vô cùng. Theo lịch sử, hậu cung Khang Hy có tới hơn hai nghìn mỹ nữ, sinh cho Khang Hy những 37 người con, trong đó có 25 nam và 12 nữ. Con số hậu phi chính thức cũng ngót nghét 20 người. Ông xuất hiện đúng với mỹ danh Đế vương đa tình.

Nhưng Khang Hy trong Tịch Mịch lại là một Hoàng đế chung tình. Và tất nhiên, tình yêu chung thủy ấy, bản thân nó, đã là một đau thương. Bằng ngòi bút nhẹ nhàng, tinh tế mà vô cùng đặc sắc của mình, Phỉ Ngã Tư Tồn quả xứng đáng với danh xưng “mẹ ghẻ” khi khiến chúng ta đau đáu, day dứt và tiếc nuối không thôi cho tình yêu và số phận của Vệ Lâm Lang (Lương phi trong chính sử) và Huyền Diệp (hoàng đế Khang Hy). Huyền Diệp đối với Lâm Lang, có thể nói là vừa gặp đã yêu. Lần đầu tiên nhìn thấy nàng – cung nữ của Tân Giả Khố đang đứng trong làn nước sông, khẽ hát bài Du xa ca, rồi nhìn cái vẻ cẩn thận, dịu dàng và uyển chuyển của nàng khi lên phục vụ trà nước ở ngự tiền, hắn biết mình động lòng với nàng mất rồi. Nhưng đó không đơn giản chỉ là thích thú hay chiếm hữu, hắn đối với nàng, chính là thực lòng thực dạ. Thân là Hoàng đế quyền lực vô song nhưng hắn vẫn không cưỡng ép nàng mà từng bước một tiếp cận nàng, dịu dàng chăm sóc nàng từng ly từng tí chứ chẳng hề ép buộc. Cùng nàng luyện chữ, cùng nàng đi dạo. Phải yêu chân thành đến thế nào, thực tâm bảo bọc, che chở thế nào, Huyền Diệp ấy mới có thể làm ra những chuyện hoang đường vì Lâm Lang như thế.

Đến khi Lâm Lang thực tâm đi theo hắn, gạt bỏ đi hình bóng của Dung Nhược ca ca trong lòng, để toàn tâm toàn ý làm người phụ nữ của hắn, thì tình yêu của họ lại phải đối diện với bao âm mưu, tranh đoạt chốn hậu cung. Nhưng tất cả, đều có hắn chu toàn và bảo vệ nàng, luôn tìm cách nghĩ cho sự lâu dài của cả hai. Hắn thực sự vô cùng yêu Lâm Lang của hắn. Nhưng tình thâm bất thọ, nhất là khi, hắn là một bậc quân vương ngàn vạn lần đều có nhiều cái bất đắc dĩ, và nhất là khi sự mưu toan hãm hại đó, lại đến từ chính Thái hoàng thái hậu – người bà mà hắn kính yêu vô cùng.

Thiên tử Đại Thanh không thể có nhược điểm. Hắn quá si mê nàng, vì bảo vệ nàng mà không tiếc tay giết người diệt khẩu, chấp nhận để tiền triều dậy sóng. Nhược điểm ấy, nhất định phải loại trừ. Vì thế, khi Khang Hy đau đớn quỳ trước mặt Thái hoàng Thái hậu, mà nài nỉ rằng: “Nàng là tính mạng của Huyền Diệp, Hoàng tổ mẫu tuyệt đối không thể lấy đi cái mạng này của tôn nhi được”, bà vẫn nhất quyết bắt hắn phải rời xa nàng. Cuối cùng, hắn chấp nhận. Không phải vì hắn không đủ yêu thương nàng hay sợ hãi tiền triều. Mà hắn rời xa nàng để bảo vệ nàng. Chấp nhận làm kẻ bạc tình trong mắt Lâm Lang. Nhưng với trí thông minh và tinh nhạy của người phụ nữ nắm giữ được trái tim Khang Hy, Lâm Lang hiểu được những bất lực, khổ sở của hắn. Cho nên, nàng im lặng và nhẫn nhịn sống tiếp quãng đời trong cung cấm một cách buồn khổ như thế. Chấp nhận không bao giờ gặp mặt hắn nữa, dù chỉ cách nhau bức tường màu đỏ. Nàng hạ sinh Dận Tự được một trăm ngày, hắn không hề đến thăm. Suốt mười năm sau đó, cũng chẳng hề gặp mặt. “Đau cũng không đè xuống được, cho nên mới không chạm vào nữa”. Cho đến khi nàng chết đi, hắn cũng chỉ có thể đau lòng đến mức ho ra máu mà thôi.

“Chỉ có hắn biết được, thật ra, cả một đời này đều luôn nhìn người khác thành nàng. Chỉ có nàng, mười năm nay đều là nàng, cả đời này chỉ sợ cũng là nàng”. Đến khi hắn băng hà, bên gối vẫn lưu lại đoạn tóc nữ tử mềm mượt của nàng mấy mươi năm về trước. Tình yêu của hắn, sâu kín như biển, âm thầm dậy sóng khiến người khác đau lòng không thôi.

Độc giả sẽ cảm nhận được nỗi đau nhẹ nhàng mà nhói buốt tâm can của Đế vương và Lâm Lang ở đây: https://thegioitruyen.com/tich-mich.3377/

9. Từng Thề Ước (Đồng Hoa)

Từng Thề Ước là một câu chuyện tình yêu đẹp đến ám ảnh của Đồng Hoa.

Từng Thề Ước nằm trong hệ liệt Sơn Hải Kinh với những câu chuyện huyền huyễn về thần, yêu và nhân nhưng với ma lực mạnh mẽ của ngòi bút, Đồng Hoa đã tạo nên một câu chuyện vô cùng ám ảnh và đẹp đẽ. Những điều đẹp đẽ đã qua và không thể quay lại ấy, như khắc sâu những nhát dao vào sự tiếc nuối trong lòng độc giả khiến chúng ta cứ ngẩn ngơ nhớ về ngày cũ.

Tình yêu, tình tri kỷ lẫn tình cảm gia đình trong Từng Thề Ước đều vô cùng chân thực, sống động nên cảm giác đau lòng mà nó mang lại, vô cùng rõ ràng như chính chúng ta là kẻ trải qua nỗi đau ấy. Một Xi Vưu chân thành bảo vệ mùa xuân đầu tiên của mình – cô gái khiến hắn rung động từ lần đầu gặp gỡ, rồi sau đó không màng giang sơn, tính mạng để bảo vệ mùa xuân ấy… Một Tây Lăng Hành trong sáng nhưng mạnh mẽ, luôn khao khát tình yêu và dũng cảm đến bên Xi Vưu. Chuyện tình đáng lẽ sẽ đẹp đẽ ấy, lại phải chịu bao sóng gió và bi thương, khiến những lời thề hứa năm xưa, giờ chỉ còn trong trí nhớ. Người hứa có thể dễ dàng quên, nhưng người nghe thì cứ mãi đau đáu một niềm tin mà chờ đợi. Chung quy, khổ đau trong tình ái, cũng vì như thế mà sinh ra. Trách chi nhân thế bạc tình, chỉ tại mình quá tin tưởng mà thôi.

Và đôi khi, tình yêu ấy còn bị bóp chết bởi tấm áo mang tên trách nhiệm, nghĩa vụ. Biết làm sao được, khi số phận buộc họ phải lựa chọn, mà lựa chọn nào mà không đớn đau. Tác phẩm mang đến cho chúng ta những nỗi đau nhẹ nhàng mà bi ai, khiến đầu óc cứ lơ lửng ngẩn ngơ nghĩ về quá khứ đã qua, về những điều đẹp đẽ không thể níu giữ.

“Đến cuối cùng, liệu người có còn nhớ, nguyện vọng ban sơ nhất là gì? Liệu người còn nhớ, mình từng thề ước cùng ai? Lời thề năm ấy, đã thành hiện thực hay đã vĩnh viễn tuột khỏi tay?” Tình yêu ấy liệu có còn nguyên vẹn, mang một màu đỏ thắm như cánh hoa của cây đào nơi Cửu Lê họ từng hẹn ước. Nhưng giữa tình yêu, còn là biết bao con người khác, cuối cùng ai còn chờ ai dưới gốc đào năm xưa?

“Dù sao thì nàng cũng sẽ không giữ lời hứa của mình, vậy thì cớ sao ta lại phải hứa với nhau?”. Ngòi bút của Đồng Hoa chắc chắn sẽ khiến độc giả chìm đắm trong nhung nhớ, nuối tiếc và buồn thương cùng các nhân vật.

Độc giả có thể cảm nhận cảm giác ngược tâm khi theo dõi câu chuyện tình yêu này ở đây: https://thegioitruyen.com/tung-the-uoc.2453/

Review bởi Mei.

Nội dung cùng danh mục